Canh mạnh bà

(PLO) -Nhiều song trai gái yêu thương nhau thường thề rằng: “Sau lúc chết, qua cầu Nại Hà không uống canh dạn dĩ Bà, nhằm kiếp sau còn nhớ, kiếp sau còn mãi đi tìm”. Vậy canh khỏe mạnh Bà là gì và nguyên nhân món nạp năng lượng này lại gắn sát với chuyện tình cảm của mỗi người?
*
Tượng bạo gan Bà

Nỗi nhức âm thầm

Thượng tọa thích Nhật từ bỏ - Phó Viện trưởng Viện Phật giáo vn kể rằng, mỗi buổi sáng sớm tại miếu Giác Ngộ địa điểm thầy trụ trì gồm một bà lão khoảng chừng ngoài bảy mươi tuổi đến lễ, lạy trước tượng người tình tát Quan cầm cố Âm.

Bạn đang xem: Canh mạnh bà

Một hôm sư thầy quan gần cạnh thấy sau khi lễ tình nhân tát, bà ngồi trầm dìm với đều giọt nước đôi mắt lăn dài trên má. Thắc mắc, thầy Nhật từ bỏ hỏi: “Điều gì khiến bà bi ai đến độ cần khóc trước Đức người yêu tát Quan chũm Âm như vậy?”.

Bà trả lời: “Những đứa con của tôi sẽ trưởng thành, đều là kỹ sư, tiến sĩ. Bọn chúng có cuộc sống ổn định cùng chu cấp rất cẩn thận cho tôi. Chồng tôi cũng là người ck lý tưởng, sinh sống ông không tồn tại điểm gì xứng đáng chê trách”. Sư thầy hỏi tiếp: “Vậy bà khóc vì cái gì?”.

Im yên ổn một lúc, bà mới chia sẻ rằng, thuở thanh xuân bà yêu một con trai trai nghèo, hai bên rất vai trung phong đầu ý hợp. Tuy nhiên gia đình bà không gật đầu đồng ý gả bé vì ko môn đăng hộ đối. Cha mẹ buộc bà yêu cầu lấy người chồng hiện tại. Khi bà lên xe pháo hoa, bạn tình cũ viết cho bà một lá thư xuất xắc mệnh trước khi tự tử.

Bà lặng lẽ ôm nỗi nhức đó xuyên suốt mấy chục năm không đủ can đảm nói cùng với chồng, cũng không trung tâm sự với những con. Hằng ngày đối diện trước bàn thờ Phật, bà thì thầm niệm chư Phật và người tình tát Quan chũm Âm độ mùi hương hồn người yêu tha thứ mang lại bà và rất sinh thoát tử.

Có người ck chung thủy, bao gồm được những người con hiếu kính, nói theo dân gian đấy là mẫu mái ấm gia đình lý tưởng, ấy cố kỉnh mà, trung tâm của bà lúc nào thì cũng canh cánh nghĩ về bạn xưa. Bởi vì người đó đã ra đi và nguyện duy trì trái tim thông thường tình của bản thân mình chứ không thích bước với những người nào khác, chỉ để đợi một kiếp sau…

Ở góc độ cuộc đời, đó là câu chuyện về ái tình buồn, nhưng ở góc cạnh độ xem xét của bạn phụ nữ cho thấy bà tin rằng người yêu vì thừa yêu yêu thương mình bắt buộc sẽ đợi mình nghỉ ngơi kiếp sau. Bạn dạng thân bà cũng thầm hẹn kiếp sau sẽ trả cho những người yêu món nợ nhân duyên của kiếp này.

Hẹn gặp mặt ở kiếp sau

Dân gian nói rằng, những người “hẹn nhau ngơi nghỉ kiếp sau” như vậy, muốn triển khai được lời hẹn mong thì buộc phải không uống canh mạnh Bà. Vậy canh bạo phổi Bà là gì?

Văn hóa phương Đông (Phật giáo và Đạo giáo) phần lớn cho rằng sau khi thọ mệnh, con tín đồ ta sẽ yêu cầu trải qua một chặng đường, rồi kế tiếp mới ra quyết định vong linh rất có thể đi vào cõi như thế nào để thường xuyên luân hồi: hoặc là lên trời hưởng phúc lành, hoặc đầu bầu làm tín đồ hoặc loại động vật nào đó, hoặc bị xuống mười tám tầng âm phủ như trong truyền thuyết để chịu khổ hình.

Chặng con đường mà mọi cá nhân phải trải qua sau loại chết, đầu tiên là qua Quỷ Môn quan, rồi cho một con đường gọi là đường Hoàng Tuyền, hai bên đường dâng lên một nhiều loại hoa đẹp, chỉ thấy hoa nở ko thấy lá xanh, tín đồ cõi dương gian call là hoa Bỉ Ngạn (hoa của cõi bên kia). Tuyến phố này rất cần phải đi rất rất lâu rất lâu, đến cuối đường có một con sông nhỏ gọi là Vong Xuyên Hà.

Trên sông tất cả một dòng cầu đá điện thoại tư vấn là ước Nại Hà, đối lập bên kia của cây cầu tất cả một lô đất call là Vọng mùi hương đài. Bên bờ sông còn có một tảng đá, hotline là Tam Sinh thạch (đá ba đời), biên chép lại đời trước, đời này cùng đời sau của từng một người.

Đi qua mong Nại Hà, đứng trên Vọng hương thơm đài nhìn nhân gian một đợt cuối cùng, tiếp nối mới đi vào cõi âm binh tào địa phủ. Kề bên Vọng hương thơm đài có một chiếc đình nhỏ gọi là đình mạnh bạo Bà. Ở đó tất cả một người bầy bà tên táo bạo Bà coi chừng và đưa cho từng người qua con đường một chén canh bạo dạn Bà. Uống canh mạnh mẽ Bà sẽ khiến cho người ta quên hết tất cả mọi chuyện.

Xem thêm: Ngày 6 Tháng 4 Là Ngày Gì ? Nguồn Gốc, Ý Nghĩa Ngày 6 Tháng 4


*

Trong cuốn “Ngọc lịch sao truyện” bao gồm ghi chép rằng, to gan lớn mật Bà làm việc vào thời kỳ Tây Hán. Từ nhỏ bà sẽ học tập những loại sách của Nho gia. Sau khi lớn lên, bà chuyên tâm niệm tụng ghê Phật. Dịp sinh sống trên đời, bà giỏi không lưu giữ về quá khứ, cũng ko nghĩ phần nhiều chuyện của tương lai mà chỉ toàn vai trung phong toàn ý khuyên bảo mọi người đừng cạnh bên sinh, nên nạp năng lượng chay.

Đến năm 81 tuổi, bà vẫn luôn là một đàn bà trinh trắng. Người đời gọi bà là “Mạnh Bà A Nãi”. Sau đó, bà liên tục vào trong núi tu hành và cuối cùng đắc đạo thành Tiên. Vào thời Đông Hán, trên vậy gian có không ít người biết được chuyện kiếp trước với kiếp sau yêu cầu thường xuyên bật mí Thiên cơ (điều kín không thể tiết lộ). Vị vậy, Thượng thiên quánh mệnh cho bạo gan Bà làm thần ngơi nghỉ âm phủ.

Mạnh Bà dùng gần như dược liệu của trần thế để pha trộn thành một các loại canh giống mang tên là canh to gan Bà hay còn gọi là cháo lú.

Canh mạnh bạo Bà còn tồn tại một loại truyền thuyết thần thoại nữa là, từng một fan trong dương gian đều phải có một loại chén của chính mình ở tại nơi này, canh táo bạo Bà vào chén, thật ra đó là nước mắt chảy xuyên suốt một đời của phiên bản thân tín đồ ta khi còn sống. Mỗi một người khi còn sống, đều sẽ chảy nước mắt: hoặc vui, hoặc buồn, hoặc đau khổ, hoặc căm hận, hoặc sầu não, hoặc thân thương …

Mạnh Bà thu giữ lại từng giọt từng giọt nước mắt của mình lại, nấu nướng thành canh, khi họ bong khỏi nhân gian, đi đến đầu cầu Nại Hà, sẽ mang lại họ uống, quên không còn yêu hận tình thù khi còn sống, kiền tịnh sạch mát sẽ, ban đầu tiến nhập vào lục đạo, hoặc là tiên, hay những người, hay những súc sinh…

Mỗi một tín đồ đều phải trải qua cầu, dạn dĩ Bà mọi sẽ hỏi bao gồm uống canh không, nếu còn muốn qua cầu, thì cần phải uống canh. Còn không uống canh, thì ko qua được ước Nại Hà, không được đầu thai đưa kiếp. Nhưng lại không phải người nào cũng tình nguyện uống canh bởi bao hàm điều mà họ không ý muốn quên.

Vong Xuyên hà còn được gọi “Tam Đồ hà”, chắn ngang thân đường cửu tuyền và âm phủ. Nước sông có màu đỏ như máu, bên phía trong đều là cô hồn dã quỷ không được đầu thai, phần nhiều trận gió tanh hôi tạt trực tiếp vào mặt. Vì chưng để kiếp sau bao gồm thể gặp mặt lại bạn mình yêu thương thương duy nhất trong kiếp này phải có tín đồ không uống canh táo bạo Bà mà đồng ý nhảy vào Vong Xuyên hà bao nhức đớn, ngóng nghìn năm mới có thể đầu thai.

Trong ngàn năm đó, bọn họ sẽ quan sát thấy fan mà mình yêu thương nhất trong kiếp này đi bên trên đầu, nhưng không thể thủ thỉ với nhau, vì mình thấy họ, nhưng mà họ lại không thấy mình. Sau ngàn năm, nếu như lòng ghi nhớ nhung không còn giảm đi, còn có thể nhớ được chuyện của đời trước, vậy thì hoàn toàn có thể trở lại nhân gian, tìm kiếm kiếm người mà bản thân yêu duy nhất trong đời trước.

“Mạnh Bà thang”

Câu chuyện đoạn đường sau cái chết và chén bát canh khỏe mạnh Bà đúng sai thực hư cố nào không có ai có thể chứng tỏ nhưng nghìn đời nay những người dân đã và đang yêu thương nhau vẫn tin như vậy. Với cũng vì tin tưởng này mà người ta lấy câu thề bồi: “Qua ước Nại Hà ko uống canh to gan Bà. Để kiếp sau còn nhớ, kiếp sau còn mãi đi tìm” nhằm hẹn cầu với nhau, để hứa cùng nhau một tình yêu chung thủy.

Không chỉ giữ truyền vào dân gian, chén canh táo tợn Bà còn lấn sân vào văn chương nghệ thuật. Người sáng tác Âu Dương sảnh đã tất cả truyện ngắn “Mạnh Bà thang” đem được nước mắt của bao ráng hệ fan đọc.

Chuyện kể rằng có thiếu nữ chết tức tưởi do tai nạn giao thông vận tải trước lễ cưới có một tháng. Lúc xuống âm phủ cô được to gan lớn mật Bà chuyển cho bát canh bảo uống. Cơ mà cô không uống bởi vẫn nhớ lời hứa hẹn thề với người yêu. Đau xót gắng sau khi khước từ chén canh, cô tận mắt chứng kiến tình nhân mình vẫn vội quên lời thề, nhân ái tình mới.

Buồn đau, trở lại gặp gỡ Mạnh Bà lần nữa, hầu như tưởng cô vẫn uống chén canh nhằm quên đi, nào ngờ cô cụ lấy bát canh, lòng bộn bề suy nghĩ. Rồi chợt cô hất chén canh xuống Vong Xuyên giang và chạy vụt qua cầu Nại Hà. “Đừng!” - to gan lớn mật Bà kêu lên. Dẫu vậy đã thừa muộn, cô chạy lên dòng cầu hình mong vồng. Khi tới giữa cầu, bỗng cô trượt chân, té xuống sông Vong Xuyên.

Cả người cô rơi xuống. Tuy nhiên đôi môi cô vẫn cười. Một giọt nước mắt trong suốt rơi trong ko trung. Thân hình nhỏ bé của cô bị dòng nước sông đục ngầu nuốt trọn.